Tuesday, February 27, 2018

Lao xao Hội An phố Tết

Lao xao Hội An Phố Tết

Ừ mà phải, không phải lao xao chứ là gì . Vừa bước vô là tim đập rộn ràng với dãy lồng đèn đỏ rực, bông cúc vàng tươi tắn, quán tranh mái lá đơn sơ, lá chuối xanh biếc, cùng với lao xao tiếng nói, tiếng cười ... Nhiều quá, nhiều thứ làm mình nhớ xôn xao, nhớ về Hội An, nhớ cả Sài Gòn, nhớ luôn về tuổi thơ ngây ngô khờ dại ...
... Chỉ đơn giản là những củ sắn trắng nõn nà xắt lát, ghim sẵn vào cây que, cả những trái thơm vàng rực đã khía sẵn xéo xéo, sau đó xẻ theo chiều dọc và cũng ghim vào que, chấm chút muối ớt ... mà gợi nhớ đến cảnh tan trường xa xưa, bạn bè lao xao xúm xít vào các hàng quán, hôm nào có tiền mẹ cho thì mua được lát thơm, lát sắn, hôm nào không tiền thì thòm thèm nhìn bạn ăn, chấm muối ớt, hít hà ...
... Chỉ là mấy thanh gỗ đóng thành sạp dưa hấu, thả vào đó những trái dưa tròn ũm, xanh rì ... mà nhớ đến theo ba mẹ đi chợ Tết năm nào, chợ bán đầy dưa, mỗi quầy được lót rơm vàng rực, trên là cả núi dưa nằm chờ người mua, trái nào trái nấy mũm mĩm tròn ũm như đàn heo con .
... Rồi thì giựt mình với chùm khô mực tòn ten . Ở xứ Mỹ này, muốn mua khô mực thì dễ dàng, chỉ cần bước vào các chợ VN là có muôn ngàn, nhưng cái chùm khô mực treo tòn ten này thì không nơi nào có, nó bắt mình nhớ đến mấy ông Tàu già đẩy xe khô mực đi khắp hang cùng ngõ hẽm, đem theo mùi thơm lừng lựng của miếng khô, thèm thuồng ....
... Rồi thì nồi hột vịt lộn sôi lăn tăn, với mớ rau răm nằm kế bên đợi chờ, quán bún thịt nướng với lò than hồng, có người quạt than, trở thịt thơm ngát mũi ...
... Rồi thì quầy bánh đúc tôm chấy, nước mắm tỏi ớt, rồi quầy bột chiên, muốn ăn phải nôn nao ngồi chờ bột chín, chờ cô bán hàng áo dài đập thêm cái hột gà thả vô chảo bột trở qua trở lại, bột kêu lèo xèo ...
... To tiếng nhất là tiếng kêu của xe mì gõ . Không biết từ đâu mà có cả 2 thanh gỗ lên nước bóng lưỡng để gõ xực tắc, xực tắc, ... Nhớ có lần về VN, nhớ tô mì gõ, ngồi trong nhà đến khuya, ngong ngóng chờ nghe tiếng gõ xực tắc này, để kêu thằng bé gõ mì lại, mua cho bằng được một tô, gắp gắp húp húp như thuở nào ... Tô mì ở Hội An Phố Tết này be bé thôi, nhưng do một cô áo dài múc, rắc sẵn dùm chút tiêu, cho cả vài miếng dầu chá quẩy vào . Có lẽ đây là dầu chá quẩy nhà làm, cho nên be bé xinh xinh và ngon ngon, chứ còn loại bán sẵn trong chợ, thì bự bự và có lẽ không ngon bằng !
... Rồi thì tiệm sách với vài chục đầu sách, nằm kề tiệm may Thanh Thuỷ, cái tiệm may có cả một bàn máy may Singer loại đạp chân, là loại mà ngày xưa nhà nào cũng có ! Nhớ những ngày cận Tết là mẹ hay may quần áo cho các đứa con, cặm cụi ngồi đạp, thỉnh thoảng phụ mẹ bằng cách ngồi đối diện, rồi thò chân xuống đạp phụ cho mẹ đỡ mệt ...
... Lại thấy chiếc xe Vespa đít bầu, loại mà sau này người ta hay mua về để gò lại cho vuông vắn, giả làm Vespa Sprint . Hồi xưa những chiếc xe này chỉ biết ngó mà thèm thuồng, vì thời học sinh thì chỉ có ngựa sắt với động cơ hai cẳng ...
... Quán cà phê Rủ Rê nằm riêng một góc, với cô chủ quán cũng áo dài, và toàn cà phê phin (do tiếng Pháp là café filtre), chứ không phải loại cà phê bột, chỉ chế nước sôi vào là xong !
... Đặc biệt là có cả cầu tõm, cũng có khi gọi là cầu cá tra, cầu cá vồ, hay nơi thả bầu tâm sự, với bảng hiệu "free wifi", "coi chừng cá tra" ... Cái cầu này hồi xưa nhìn thấy là nổi da gà vì sợ, còn bây giờ thì mừng rỡ nhẩy vô ngồi thử, rồi cười hăng hắc ...
... Và còn nhiều quá, nhiều quá, kể hoài không hết, như chiếc xe bánh mì, với vài cuộn thịt đo đỏ, loại xe mà mình hay thấy ở các ngã tư đường . Rồi quán chè O Thanh với đủ các loại chè, quán bún đậu mắm tôm với thịt luộc để cả mâm đầy ngồn ngộn ..., quán bún riêu với nồi nước  lèo bay khói mù mịt, mấy trái bí xanh, cà tím, dưa leo, cả một rổ khế vàng, như một cái chợ quê nho nhỏ, lao xao rộn ràng, nhưng nhẹ nhàng đằm thắm ...
... Tất cả các cô chủ quán đều thướt tha, thuỳ mị, dịu dàng trong chiếc áo dài, tay thì thoăn thoắt múc bún, múc mì, và miệng thì cười tươi tắn ... Dân mê áo dài mà trông thấy thì chỉ có ... rụng tim !
... Không biết tại vì chiếc áo dài, tại không khí, hay tại các món ăn, hay tại các kỷ niệm xưa cứ ùa tới, ... mà khi ra về rồi, mà cứ luyến tiếc cái Hội An Phố Tết này quá ...
Feb 27th, 2018




















No comments:

Post a Comment