Mon garçon. It est dix-huit aujourd’hui.
Thursday, June 5, 2014
Something about my child ...
Back many years ago, when his 4th grade teacher asked all the parents to write something about their child, I wrote her a little story about him, and here it is ... Lots of good memory.
Something about my child ...
My little Andrew
Finally, after being married for 7 years, my wife gave birth to a very long time expected baby.
He was named Andrew, since we wanted his name to start with letter A, with the hope that the name started with first letter of the alphabet might get him more getting ahead, more advance, or making him more initiatively.
Somehow, we don't have anymore child, even though we are both looking forward to have more. He first asked for a brother to play with, but years after years, his brother has never showed up, then he asked for a sibling, no matter that a brother or a sister, just to have somebody to play with, to hang out with, but the sister has not come either.
Then, he is looking for friends.
At some angle, parents cannot replace friends.
Although we've tried hard to play with him, to get along with him, he still needs somebody at about his age to play with.
He loves his friends so much. He talks a lot about his friends. He is willing to give out anything he has to keep his friends.
One time, on a trip to Vietnam, my wife lost her purse in a restroom in Hongkong. She cried a lot since we put about six thousand dollars in her purse (Banking in Vietnam is not convenient at all, that's why people take cash to Vietnam). Andrew came, cried with his mom, hugged his mom with his little arms and said, "Don't worry mom, use my money! I have some money!" The "money" he mentioned about was 10 dollars that his mom gave to him before the trip to keep in case!
Since he is the only child we have, we hope a lot in him.
We send him to swimming , piano, basketball, ... classes with the hope that will help him in the future. Luckily, now he swims like a little fish, and plays piano pretty well!
He doesn't like piano class though. Well, we have to explain to him that we enjoy hearing him playing piano, and it's the way to pay us back all the effort, the love that we put on him. Then, he understands and stops complaining about piano class.
In class, he normally gets high score. The newest API result shows that he has 600 points on Math (it's the maximum), and 465 points on English Language Art.
He loves math, and science. His dream is to be an inventor, or an scientist. It's hard to explain to him that to be inventor or scientist, first he has to study.
Normally, I check his work, homework every evening. And before going to sleep, I always try to revise with him something he learns from school in that day.
To you, he's just a little child like other 24 children in your class, but to my wife and I, he's all that we have.
Tuesday, May 27, 2014
Trung Tâm Giáo Dục Hồng Bàng
Trung Tâm Giáo Dục Hồng Bàng
Các
bạn, SH đang ráng nhớ lại, 39 năm rời trường rùi, đâu dễ gì nhớ lại .
Nhờ các bạn nói tên ra mới nhớ lại lần lần. SH nhớ Huỳnh Công Hồng là cô
cao cao và hay ... làm điệu, (hihi, hy vọng Hồng hong có wánh SH) , nhớ
ra Tâm Châu, Tâm Nhân, Diệu Anh, ... nhớ mang máng Phương Anh và Minh
Nguyệt, nhớ anh em Thơm Thảo vì học chung lớp 6. Nhớ Chiếm Trang vì tuy
hong học chung nhưng đi chung xe trường cô 5, chú 6. Hồi xưa có 2 chiếc
xe trường: 1 của cô 5, chú 6, đậu ở góc Đề Thám, Bùi Viện, 1 của bà Xẩm,
chẳng biết đậu ở đâu. Bà Xẩm rất dễ thương, sau này SH chuyển qua đi xe
trường của bà, thỉnh thoảng nghe bạn bè xúi xin tiền của bà ăn vặt, bà
xoè ra cho mỗi đứa đồng tiền loại 5 đồng, loại tiền đồng này rất ngộ,
khác hẳn các đồng tiền khác vì chung quanh nó là hình như răng cưa, chứ
hong tròn vành vạch như loại 10 đồng ... 5 đồng lúc đó mua được 1 bịch
mì gói vụn loại nhỏ nhất . Nhớ lúc đó ngoài những gian hàng bán đồ ăn, đồ
chơi được lót bằng những tấm bạt thì còn có gian hàng bán truyện tranh,
mà lúc đó nổi tiếng nhất là truyện Con Quỷ Một Giò, sợ lắm nhưng cũng
lén lén coi ké bạn bè ..... Lại nhớ có 1 lần có 1 người lọt xuống cống
dính sình đen ngòm gần cổng trường, chú 6 lấy xe truờng chở anh ta về
nhà dùm, làm đám học trò đứng chờ lố nhố vì chú 6 còn phải rửa xe lại
trước khi chở học sinh. Nhớ ở gần cổng sau của trường là 1 khu nhà cho
nhân viên của trường ở. Trong khu này có 1 nhà bán kẹo bánh để học sinh
mua ăn trong giờ ra chơi. Hình như bà 5 hay rót mực tím cho mình là ở
trong khu này. Ngày xưa đi học chỉ đem viết, hong cần đem mực, vì mỗi
bàn đều có "build-in" 1 bình mực tím lúc nào cũng đầy nhóc mực do bà 5
"refill" mỗi ngày dùm . Nhớ có 1 góc trường trồng toàn cây chuối, bọn
con trai hay lẻn vào chơi ... đánh lộn trong đó, sau này vườn chuối được
xây thành 1 building nhiều tầng để dùng làm lớp học. Nhớ nhà vệ sinh
hình dấu cộng nằm chình ình giữa sân trường . Mỗi lần trời mưa mà phải
đi vệ sinh thì ngại lắm. Nhớ bài hát của riêng trường là "Hồng Bàng,
Hồng Bàng rộng đôi cánh trên trời xanh, ... Học sinh Hồng Bàng đi lên ta
đi lên, ..." chỉ nhớ được vài câu, hong nhớ hết ! Còn ai giữ bản nhạc
"Hồng Bàng" này không ?
Lớp Mẫu Giáo:
Lớp 2:
Lớp 5:
Bảng Danh Dự:
Wednesday, May 21, 2014
Chuyện câu cua
Chuyện câu cua
Gỡ cua ra khỏi giỏ (hình lượm trên net)
Hồi xưa hồi xưa, tức là lúc mới qua Mỹ, nghe thiên hạ đồn, là câu cua vào lúc nửa đêm thì mới có nhiều cua, họ còn bảo là mỗi đêm họ xách về 2, 3 thùng, mỗi thùng là 5 gallons, đầy nhóc cua là cua, nghe mà ham, mà khoái ... !
Hình như là, dù là dân Sài Gòn chính hiệu, tức là dân thành thị, nhưng ai cũng thích câu cá, câu cua, trồng cây, hái trái, tức là có máu ... nông dân trong người ?
Vậy là dĩ nhiên tụi tui cũng khăn gói chuẩn bị đồ nghề câu cua !
Giỏ câu cua tức crab net (hình lượm trên net)
Đồ nghề cũng khá đơn giản: đầu tiên phải mua cái giỏ để câu cua (crab net), giỏ được bán ở các tiệm bán đồ thể thao (sporting goods), hoặc các tiệm bán mồi câu (bait house), mua thêm 1 sợi dây thừng dài vài chục feet để cột giỏ cua và thòng nó xuống biển, rồi kiếm thêm vài cái thùng xà bông cũ, loại 5 gallons, mang theo để dành đựng cua, vài cái bao rác loại lớn nhất để trùm nguyên cái giỏ câu cua lại cho sạch, không để lại mùi tanh trong xe. Mồi thì đi ra chợ mua mấy cái đùi gà, hoặc nửa con gà (nghe mà lạ, nhưng là sự thật, vì bên Mỹ thịt gà rất rẻ) rùi quăng ngoài sân 1, 2 ngày đêm cho nó ương sình lên, thúi hoắc, rồi cột vào một cái bao lưới nhỏ, sau đó cột bao lưới vào đáy giỏ câu cua !
Nhà bán mồi câu, tức Bait House (hình lượm trên net)
Vậy là xong, là chuẩn bị lên đường tiến thẳng San Francisco!
Ở San Francisco có rất nhiều chổ câu cua, đáng kể nhất là các cầu tàu, khu vực chung quanh cầu Golden Gate,... nhưng nổi tiếng nhất là Fisherman Wharf, tức là một cái cầu tàu do chính phủ xây dựng chỉ để cho dân mê câu thoả lòng mà mò ra đây câu cá, câu cua !
Fisherman Wharf of San Francisco (hình lượm trên net)
Nhưng vì là ở Mỹ cho nên trước khi câu cá, câu cua, chúng ta cần phải biết luật câu cái đã ! Luật cũng khá dễ, đòi hỏi tất cả mọi người trên 14 tuổi phải có ... giấy phép (license) mới được câu cá, câu cua, ... ! Các bạn đừng ngại, vì luật có ngoại lệ, là nếu bạn đứng trên một cầu tàu do chính phủ xây dựng (public pier) nhô ra sông ra biển thì không cần giấy phép gì cả ! Fisherman Wharf là một public pier, do đó không cần giấy phép nếu đứng câu trên đó !
Miếng thịt gà để làm mồi câu được cột chặt vào 1 cái lồng nhỏ, hoặc 1 túi lưới, rồi sau đó cột túi hoặc lồng chặt vào lưới câu (hình lượm trên net)
Dù có hay không có giấy phép, thì bạn bắt buộc phải tuân thủ theo vài điều lệ nữa, là chỉ được câu các loại cua đá (rock crab) mà thôi, chứ còn loại Dungeness crab (hay bị gọi nhầm là cua Canada) thì cấm không được bắt, nếu nó vô lưới thì mình phải quăng xuống biển lại, lý do là loại cua này mà vào bờ biển California là do nó chuẩn bị sinh đẻ, cho nên không ai được bắt cả !
Người Việt hay gọi là cua này là cua Canada, thật ra là Dungeness crab . Loại này không được phép đem về, nếu vào lưới thì phải thả lại xuống biển ngay (hình lượm trên net)
Còn các loại cua đá tuy được phép bắt, nhưng chỉ con nào có bề ngang của cái mai ít nhất là 4 inches, thì mới được đem về, nếu dưới thì phải thả xuống biển lại ! Phe ta rất ... thông minh, thay vì mang theo cây thước để đo con cua, thì chỉ cần móc bóp, moi một tờ tiền giấy ra, tiền giấy ở Mỹ dù là mệnh giá nào thì cũng cùng một kích thước, và là khoảng 4 inches bề ngang, do đó, hễ con cua nào có bề ngang bằng một đồng trở lên, thì cứ yên tâm mà đem về !
11 giờ khuya ra khỏi nhà, tới Fisherman Wharf ở San Francisco đậu xe xong là đúng nửa đêm, lăng xăng vác đồ nghề đi lên cầu tàu để câu, lòng vui hớn hở, mong được vô mánh đậm, kiếm vài thùng cua đem về ....
Chọn đại một chổ có ghế ngồi nào có lưng tựa để tránh gió mà đóng quân, sau đó móc mồi gà thúi ơi là thúi ra để cột vào giỏ câu, đứng tựa lan can cầu tàu, thả cái giỏ xuống từ từ, đến khi cảm thấy nó chạm đáy thì cột dây lại, rồi ngồi chờ, ngồi đợi như đợi ... người yêu, 15 phút sau nhẹ nhàng kéo cái giỏ lên, nếu may mắn thì có cua bu đầy đáy giỏ !
Thả giỏ câu cua xuống biển (hình lượm trên net)
Nhưng thiên hạ không nói rõ là đêm có trăng hay không trăng thì cua mới ăn mồi ! Đêm nay trăng sáng vành vạch, thấy mặt người mờ mờ trong đêm, mới sực nhớ ra rằng nghe nói đêm trăng thì cua ốp, thịt bở , và cua không ăn mồi nhiều, cho nên nửa đêm ngồi chịu trận gió lạnh thổi đến mấy tiếng đồng hồ mà chỉ kiếm được khoảng 10 con đủ tiêu chuẩn (các con dưới tiêu chuẩn phải quăng trở lại xuống biển), rồi thì cuốn gói ra về, lòng cũng vẫn vui, vì có còn hơn không !
Cua đá tức rock crab, được phép đem về (hình lượm trên net)
Sau này tôi có lê lết vác giỏ đi câu vòng vòng San Francisco nữa, chủ yếu là vui, hôm nào mà có được khoảng hơn 10 con là đủ khoái chí lắm rồi, tuy có lẽ là không đủ vốn xăng dầu, mồi, công sức , .... !
May 2014,
SH
Monday, April 21, 2014
Bộ ván gỗ mun
Bộ ván gỗ mun
(Hình lượm trên net)
Vì ba là con trai duy nhất trong số 11 người con, cho nên bà nội cưng lắm, khi ba lập gia đình, bà nội cho ba một bộ ván gỗ mun như là của hồi môn !
Gỗ mun là một loại gỗ quý hiếm ở Việt Nam, màu đen tuyền, gỗ rất cứng chắc, nói chung là nếu muốn đóng đinh vào loại gỗ này, thì cũng phải cong vài cây đinh thì mới đâm lủng được nó !
Bộ ván gỗ mun của bà nội cho lại dầy cả tấc, vững chải, cho nên vào những năm chiến tranh ác liệt, ba dựng nó sát vách nhà, dùng nó làm mặt trên của hầm trú ẩn, còn chung quanh tấn đầy bao cát, chỉ chừa một lối nhỏ ra vào, như là một lô cốt chính hiệu để đề phòng đạn lạc !
Lúc nhỏ anh em tôi thích chun ra chun vô căn hầm này lắm, vì chúng tôi dùng nó như là một chỗ chơi mới , vừa bí ẩn vì nó tối thui, lại vừa mát mẻ quanh năm, vì có lớp bao cát và lớp ván dầy che kín mít !
Đó là dịp Tết Mậu Thân 68, những người Việt Cộng tấn công vào tận thành phố ! Sài Gòn hoảng loạn, khắp Sài Gòn vang vang tiếng súng !
Mặc dù đã có hầm trú ẩn, nhưng ba tôi cũng không yên bụng, lý do là vì nhà tôi ở cạnh Sở Cảnh Sát Đô Thành, do đó, ba tôi sợ rằng trong lúc pháo kích vào sở Cảnh Sát, thì đạn có thể đi lạc vào các nhà dân gần đó, trong đó có nhà tôi !
Ba sợ hãi, bàn với mẹ là dọn qua nhà người chị của ba bên chợ Thái Bình, ngay góc đường Cống Quỳnh và Phạm Ngũ Lão gần đó. Tuy gần, nhưng lại khá xa sở Cảnh Sát, cho nên có lẽ sẽ an toàn hơn !
Vấn đề còn lại là căn nhà không ai trông coi, ba tôi cắn răng để lại 2 người chị lớn của tôi ở lại để canh chừng nhà ! Nói là chị lớn, nhưng lúc đó chị lớn nhất chỉ khoảng 13 tuổi, chị còn lại chỉ khoảng 8 tuổi !
Hai người chị tôi sợ chết khiếp , nhưng cũng phải ở lại trông nhà ! Ba mẹ có để lại đồ ăn, nước uống trong hầm trú ẩn, mỗi ngày đều ghé qua đó để trong chừng 2 người chị tôi !
Vài ngày sau Tết, khi tiếng súng vắng hẳn, gia đình tôi lại dọn về ! Hai chị tôi mừng rỡ ! Căn nhà còn nguyên, chỉ dính vài vết đạn lạc trổ xuyên qua cánh cửa chính, lúc đó tuy tôi chưa hiểu gì lắm, nhưng cũng thấy sờ sợ , rùng mình !
Sau 1975, sau nhiều lần đổi tiền, nhà không còn gì ăn, ba mẹ bán dần đi đồ đạc trong nhà để có cái mà bỏ vào miệng, trong đó có bộ ván gỗ mun của bà nội tôi ! Bộ ván gỗ mun chỉ còn lại trong ký ức !
April 21th, 2014
Sơn Hùng
Friday, February 28, 2014
Những Người Bạn ... (2)
Những người bạn ... (2)
2. Trí Tài
Những năm sau này , trong những dịp được về thăm VN, thì tôi hay nhờ Ngọc Anh tập hợp bạn bè bên đó lại , ăn chung với nhau một buổi tối ! Khoảng gần chục lần như vậy , chủ yếu là bạn bè gặp nhau tán dóc và kể chuyện đời xưa , lớp "nhân sự chủ chốt" lúc nào cũng có mặt là Ngọc Anh, Ninh Hồng, Ngọc Thoàn , ... ngoài ra túm được bạn nào rãnh rỗi thì kéo vô , khi thì gặp được Hồng Yến, Bá Tuyến , Kim Chi (Chi Cái), khi thì Đình Ái , Đức Tuấn , Hữu Hoàng, ... gặp cả Khánh Linh trước khi Khánh Linh sang Mỹ , và có lần gặp Trí Tài , và Trí Tài thủ thỉ là sắp được qua Mỹ ...
Khoảng đầu những năm 80s, tức là khoảng hơn 30 năm về trước , thì có 1 nhóm nhỏ LQD chuyên môn về chụp hình, quay phim, thậm chí làm cả phòng tối (phòng tối là căn phòng chuyên về rửa phim, tráng ảnh , lúc nào cũng tối thui, không chịu được ánh sáng , vì ánh sáng làm hư hình , chứ không phải là căn phòng mà ... các bạn đang nghĩ) . Dẫn đầu là Tuấn Hồ , cùng với các bạn khác là Trí Tài , và một số bạn khác mà tôi không nhớ hết , ... ai cũng biết chụp hình, quay phim rất đẹp ! Các bạn nên nhớ thời đó , thì các máy chụp hình , quay phim, máy rửa hình , ... toàn là những thứ mắc tiền, dân bình thường chỉ dám nằm mơ, chứ hoàn toàn không thể nào với tới cho nổi !
Vậy mà phe ta có máy móc , dụng cụ khá đầy đủ !
Theo lời Tuấn Hồ , dàn máy mắc tiền để rửa hình , in hình, tráng phim là do Sĩ Khoa , cũng là một dân LQĐ, từ Pháp gởi về tặng nhằm giúp 1 số bạn bè còn kẹt lại ở VN mưu sinh, kiếm một chút tiền để sống . Theo lời Sĩ Khoa , thì trị giá này lúc đó là 130.000 quan Pháp (khoảng 20.000 Euros , hoặc 30,000 dollars bây giờ) !!! Nên nhớ , vào những năm 80s, thì chỉ cần 100 đô la đủ nuôi sống 1 gia đình 7, 8 người trong 1 tháng dễ như chơi ! Do đó, con số 10 ngàn đô la là con số lớn khủng khiếp vào thời đó !
Vì có tay nghề cao về chụp hình quay phim từ xưa , cho nên Trí Tài được phân công làm tay quay phim , kiêm đạo diễn , kiêm biên tập , kiêm lồng nhạc , ... vào cuốn ĐV của dân LQD cho buổi họp mặt năm 2013 ! Vào năm đó , Trí Tài đã được định cư tại Texas được vài năm , và Trí Tài vui vẻ nhận lời (sau cùng , Trí Tài đã một mình làm cuốn DVD đầy công phu, với các hình ảnh đẹp , lồng chữ , lồng nhạc , edit rất nhiều để cuối cùng cuốn DVD đó đã đến tay các bạn vào cuối năm ngoái )
Nhưng trước khi có buổi họp mặt , thì xuất hiện đám cưới Khánh Loan, Châu Kỳ ... !
Chu choa ơi , bao nhiêu năm rồi không gặp nhau , bao nhiêu năm rồi chỉ thấy nhau qua emails, dotphoto, blog, facebook, google+, ... nay nghe tin có bạn mình làm đám cưới, thật là dịp tốt cho bạn bè cũ có cớ gặp nhau . Khi nghe đám cưới được tổ chức tại Texas , lại vào giữa mùa hè , thì bà con hơi ngao ngán, vì Texas nổi tiếng với những sa mạc rộng lớn , nóng hừng hực lửa, và dĩ nhiên nóng nhất là vào giữa mùa hè !!!
Nhưng ... không sao , vì tình bạn, vì nôn nóng gặp nhau, thì sa mạc nào cũng vượt qua , khoảng đường nóng nào cũng đi tới (các bạn chỉ nên vượt qua bằng máy bay, xe đò là chắc ăn nhất nhe !!!), và do đó , bạn bè ùn ùn tới Houston vào một ngày đẹp trời của tháng 7 năm đó !!!
Trí Tài được tạm ngưng nhiệm vụ quay phim, mà được đổi qua nhiệm vụ làm .... tài xế, đưa đón các bạn từ các phi trường , các bến xe đò , về tổng hành dinh ở Houston, tức là căn nhà trống (nhưng đầy đủ furnitures) mà ông chủ nhà tốt bụng Từ Hải đã nhét sẵn vào tủ lạnh đầy nhóc bia và nước ngọt (đầy đến nổi phải để vài thùng bia bên ngoài) và sau đó giao toàn quyền sử dụng lại cho các bạn LQD !
Hôm đó , Trí Tài phải vọt vô phi trường đón Doãn Cường từ Virginia bay sang, sau đó, vòng qua bến xe đò Megabus mà đón tôi từ Dallas về (vì tôi đã sắp đặt đi du lịch nhong nhong vòng vòng Texas nhân dịp đám cưới Châu Kỳ), và tiến thẳng về Bellaire, là trung tâm của người Việt tại Houston .
Mà Trí Tài thiệt ngộ , bỏ công đi đón các bạn bè, sau đó chở thẳng vô nhà hàng ăn phở tưng bừng (hình như là phở Điện nổi tiếng ở Houston), xong rồi len lén trả tiền cho cả bọn, cuối cùng dõng dạc giao luôn .... chìa chiếc xe hơi của hắn mới mua cho bạn bè chạy loanh quanh trong vùng, hoặc chạy về tổng hành dinh, còn bản thân hắn thì ... cuốc bộ đi qua chổ làm gần đó !
Cái tổng hành dinh lúc đó khá trống trải, chỉ có một người hay sợ ma đang cư ngụ trong đó , và một người nữa đêm đêm chạy đến để .... ngủ chung với người sợ ma ! Cái một người nữa đó , sau này tôi mới khám phá ra, chính là Trí Tài ..... !!!
Khác với những ý tưởng đui then (tức đen thui) đang nhen nhúm trong suy nghĩ các bạn , tuy mang tiếng là "ngủ chung" , nhưng lại 2 người này lại ngủ ... khác giường , thậm chí còn khác phòng nữa !!! Nhưng theo "luật sợ ma" của Dao Chi đặt ra, thì cửa 2 phòng ngủ không được phép đóng lại , mà phải tuân theo tựa đề của một cuốn phim ngày xưa là .... "cánh cửa mở rộng" mà mở tan hoang ra, có lẽ để nếu có chuyện gì xảy ra thì 2 bên chạy qua chạy lại cho lẹ !!! Thậm chí cửa phòng tắm cũng không được đóng lại , không những vậy mà đèn trong phòng tắm phải mở suốt đêm , để ánh sáng từ phòng tắm chiếu sáng le lói ra ngoài !!!
Té ra "ngủ chung" đây chỉ là ngủ chung ... nhà , chứ các "thứ khác" thì không được chung gì cả !!! :)
Nếu vô tay các bạn khác , như anh Lác, anh Gà , anh Tĩnh , ... thì có lẽ còn có những màn sau vô cùng mê ly hấp dẫn để kể tiếp cho các bạn , nhưng kẹt cái là vô tay Trí Tài , mà Trí Tài là người hiền lành, đàng hoàng , cho nên chuyện ngủ chung đến đây là đứt gánh , vì tối hôm đó bắt đầu có thêm Doãn Cường, tôi và bà xã tôi về ngủ tại tổng hành dinh Houston , Trí Tài không cần phải hy sinh lái xe đường xa đêm đêm mò về đây nữa ! :)
***
Những Người Bạn (1)
http://henryle01.blogspot.com/2014/02/nhung-nguoi-ban.html
Monday, February 24, 2014
Những người bạn
Những người bạn ...
1. Dao Chi
Tự nhiên năm đó lớp có tới 2 Chi, một người là Kim Chi, người kia là Dao Chi ! Thuở còn đi học, ai hơi đâu mà gọi cho đúng tên, phải sửa lại cho khác chút chút thì gọi mới vui. Thế là Kim Chi thì bị đổi thành Chi Cái, và Dao Chi, vì hơi 1 chút tomboy, thì bị đổi lại thành Chi Đực ! Đối với Chi Cái thì tên này chẳng hề gì, nhưng Chi Đực thì ghét cái tên lóng này lắm, và ghét nhất là bị gọi trước mặt người những thằng boys nào "mết mết" Chi Đực ! Và cũng đã thành thông lệ thuở còn đi học, ai im lặng thì thôi, chứ còn chống cự lại, thì chỉ từ chết tới bị thương, và cái tên lóng Chi Đực dính chết với Dao Chi từ đó !
Đừng có tưởng hễ mang tên Chi Đực là không biết nấu ăn nhe, ngược lại, Chi Đực nấu ăn, lành bánh, trang hoàng, ... rất đẹp ! Có thể nói là Chi Đực rất có khiếu trong lãnh vực này ....
Khoảng năm lớp 9, cái nhóm bạn nhỏ của tôi làm tiệc Giáng Sinh, địa điểm là trong trường Aurore, sau đổi tên là trường Rạng Đông, vì Đức Tuấn (Tuấn Phạm) cư ngụ trong đó ! Sau lưng trường là 1 khoảng sân rộng, trồng một cây xoài cổ thụ to lớn đầy trái, và một hồ nước nho nhỏ (mà sau này Tuấn Phạm nuôi cá trê phi trong đó lúc phong trào cá trê phi nổi lên rầm rộ, tụi cá lớn như thổi), đó cũng là chổ mà bọn này làm tiệc !
Lúc đó, cái nhóm nhỏ của chúng tôi gồm Dao Chi (Chi Đực, Maryland), Kim Chi (Chi Cái, VN), Thu Hằng (tức Vịt Cổ Lùn, Arizona), Minh Huấn (tức Cười Điệu, Oklahoma), Đình Hải (tức Hải Dưới, San Jose), Châu Kỳ (tức Kỳ Đà, Texas), Đức Tuấn (tức Tuấn Phạm, VN) , Gia Điệp (Úc), Hồng Hoa (VN), hình như có cả Khương Hữu Lưu (VN), và tôi ...
Hôm đó chủ yếu là một tay Chi Đực trang hoàng bàn tiệc ! Cô ta đặt mua lá thông đem từ Đà Lạt về (sao mà hay quá), đem sắp xéo qua xéo lại trên bàn tiệc, còn lấy mấy cái chum làm nước đá (thuở đó, nhà nào có tủ lạnh đều biết tới những cái chum nho nhỏ làm nước đá này) đem sơn màu đỏ, khoan 1 lỗ dưới đáy chum, và lật ngược lại giả làm đèn cầy. Năm đó chúng tôi ai cũng còn nghèo, còn ăn độn khoai lang, khoai mì, ráng gồng mình làm 1 buổi tiệc Giáng Sinh là may lắm rồi, ai ngờ có được mùi thơm nồng của lá thông Đà Lạt, và ánh nến lung linh từ những cây đèn cầy giả (trong chum có dâu 1 bình dầu nhỏ và 1 tim đèn), khăn trải bàn, ... toàn là những thứ xa xỉ vào lúc đó ! Tất cả là nhờ công của Dao Chi !
Nhưng chưa hết, một thời gian dài sau, khi tôi leo lên xe bông , thì bánh cưới của tôi là do bàn tay khéo léo của Dao Chi làm, bánh cũng có tầng này nọ, trang hoàng bằng những bông lan tím Đà Lạt tươi tắn (mãi sau này tôi mới biết đó là thuộc loại Dendrobium), còn trầu cau hả, trầu cau cho mâm quả là do mẹ của Dao Chi đặt dùm cho tôi tận ở Hốc Môn, Bà Điểm, là vương quốc của trầu cau thời đó, cho nên tươi roi rói !!!
Nhưng ở đời , người có tài , thì cũng có yếu điểm . Yếu điểm của Dao Chi là .... sợ ma kinh khủng !!!
Mà kỳ lạ thay, những người sợ ma thì lại thích sưu tầm , thích nghe những chuyện về ma , mà càng nghe thì càng sợ , càng thêm yếu bóng vía , ...
Khổ một nổi, Dao Chi sợ ma thì Dao Chi chịu đã đành, kẹt một cái là lần này , Dao Chi sợ ma mà .... bạn bè phải gánh chịu , đó là lần Dao Chi đi dự đám cưới Châu Kỳ, Khánh Loan .... !
Lần đó , vì quá rãnh rỗi, cho nên Dao Chi nổi hứng lên bay qua Texas trước đám cưới cả tuần lễ ! Mà bên Texas thì có những nhân vật rất đặc biệt , trong đó có ông chủ nhà tốt bụng Từ Hải , dám .... dâng nguyên căn nhà của mình cho đám bạn bè từ xa về cư ngụ để tham dự đám cưới ! Ông chủ nhà thì chỉ dám dâng nhà mà thôi, chứ không dám dâng người , mà lúc đó vì sợ ma , cho nên Dao Chi đòi hỏi là cần có ... người ngủ chung cho bớt sợ ma , đau đầu cho bạn bè là chổ đó !
Thế là phe ta nháo nhào tìm người hy sinh đi "ngủ chung với Dao Chi" !!!
Nhưng ở đời , người có tài , thì cũng có yếu điểm . Yếu điểm của Dao Chi là .... sợ ma kinh khủng !!!
Mà kỳ lạ thay, những người sợ ma thì lại thích sưu tầm , thích nghe những chuyện về ma , mà càng nghe thì càng sợ , càng thêm yếu bóng vía , ...
Khổ một nổi, Dao Chi sợ ma thì Dao Chi chịu đã đành, kẹt một cái là lần này , Dao Chi sợ ma mà .... bạn bè phải gánh chịu , đó là lần Dao Chi đi dự đám cưới Châu Kỳ, Khánh Loan .... !
Lần đó , vì quá rãnh rỗi, cho nên Dao Chi nổi hứng lên bay qua Texas trước đám cưới cả tuần lễ ! Mà bên Texas thì có những nhân vật rất đặc biệt , trong đó có ông chủ nhà tốt bụng Từ Hải , dám .... dâng nguyên căn nhà của mình cho đám bạn bè từ xa về cư ngụ để tham dự đám cưới ! Ông chủ nhà thì chỉ dám dâng nhà mà thôi, chứ không dám dâng người , mà lúc đó vì sợ ma , cho nên Dao Chi đòi hỏi là cần có ... người ngủ chung cho bớt sợ ma , đau đầu cho bạn bè là chổ đó !
Thế là phe ta nháo nhào tìm người hy sinh đi "ngủ chung với Dao Chi" !!!
Subscribe to:
Comments (Atom)























