Thursday, December 30, 2021

Biết đâu ?

 Biết đâu ?

.

Nói gì thì nói, hình như ai cũng mong ước có con dâu, con rể người Việt ?

Dĩ nhiên là bọn nhỏ được sinh ra ở xứ này, với vốn tiếng Anh ào ào lá đổ, và tâm hồn như tờ giấy trắng thì người phối ngẩu là trắng, đen, vàng, đỏ gì cũng được, bọn nhỏ không câu chấp ...

Mà hình như các ba má bọn nhỏ không nghĩ vậy ?

Không phải các ba má kỳ thị, cũng không phải bọn nhỏ ế nhệ, cũng không phải các ba má không biết nói tiếng Mỹ, mà là dù cho làu thông tiếng Mỹ đi nữa thì hình như các ba má nào cũng thầm mong cho có dâu rể người Việt, vì thấy nó gần gủi cảm thông nhau hơn ...

Vậy mà hình như không có ba má nào tạo điều kiện cho thế hệ thứ hai được tiếp xúc với nhau. Có thể các ba má có party đều đều, nhưng không ráng thêm chút xíu, mở thêm một bàn nho nhỏ và cho các ba má dắt theo con cái để cho bọn trẻ có cơ hội gặp mặt và biết nhau ? Dĩ nhiên không phải cứ gặp nhau là thích nhau, nhưng ít nhất các ba mẹ đã tạo cơ hội cho bọn trẻ gặp nhau ... 

Biết đâu, biết đâu nhờ vậy mà sau này mình nghe dâu hay rể thủ thỉ nho nhỏ "ba ơi ba" hoặc "má ơi má" nghe ngọt như đường cát, mát như đường phèn ... 

Ừ biết đâu ...???

Sunday, December 19, 2021

Chị Kim

 Chị Kim

Có lẽ người ta biết chị nhiều với tên đầy đủ là Carol Kim, một người bình dị dễ mến. Rất nhiều người, kể cả mình, cứ tưởng chị là dân Phi Châu, vì trong một đoạn kịch trong Paris By Night thì chị đóng vai đó. Té ra không phải. Da chị khá trắng, có lẽ còn trắng hơn da mình, nhưng trong kịch thì chị tự hoá trang cho mình thành một người dân da đen đậm. Không ngờ là chị tự make up khá quá, làm mình cứ lầm .

Tự nhiên gặp nhau, tự ý chị đi theo nhóm mình, nói chuyện bình dân, vui vẻ. Vui vui thì chị hát nho nhỏ cho cả bọn cùng nghe, giọng chị ngọt ngào, đầm ấm, có lẽ còn hay hơn trên sân khấu. Âu cũng là duyên ...



Wednesday, December 1, 2021

Bả và tui

 Bả và tui


Cũng ngày này 32 năm trước tui may mắn dụ được bả. Không nhớ tui lỏn lẻn cái gì, dụ dỗ ra sao, mà bả nghe lời ngon ngọt, chịu leo lên xe bông dìa dinh với tui. Nhớ hồi đó đơn giản lắm, không phải rườm rà như bây giờ nghe nói phải quỳ gối một cẳng, rồi móc cái nhẫn hột xoàn to tổ bố ra ỏn ẻn hỏi "quiu du me ri mi ?". 
Mà cũng phải, thời đó làm gì mà có tiền để hốt cái nhẫn bự về, nội kiếm tiền để làm đám cưới là đủ ứ hự rồi ! Thời đó tui có hai bàn tay trắng, nghề nghiệp loàng xoàng vì thi đại học cứ rớt vì lý lịch xấu thì làm gì mà có nghề tốt. 
Nói cho đúng thì tui mới là người leo lên xe bông dìa nhà ... vợ. Nhà tui lúc đó chật chội, anh chị em đông, còn bên nhà vợ thì có nguyên căn gác trống, cho tụi tui lên làm vua trên đó ...

Năm đó tuy nghèo nhưng cũng có pháo nổ đì đùng trước cửa, cũng đầy đủ trầu cau mâm quả tới nhà gái, cũng rước bả về dinh. Đi qua đi lại từ nhà trai qua nhà gái cũng xôm tụ lắm !

Không biết lỏn lẻn cái gì mà hồi đó bả nghe, chứ bây giờ nếu có cơ hội hỏi bả lại (nếu và chỉ nếu vì ván đã đóng xuồng rồi), thì biết đâu bả ... lắc đầu cho bỏ ghét !!!

Tuesday, November 30, 2021

Dao Chi

 Dao Chi

Lớp có hai Chi, tên khá mỹ miều, Dao Chi và Kim Chi, và dĩ nhiên người nào cũng đẹp. Kẹt cái là hồi đó mình có tật hay phá, thích đặt tên lóng cho người khác, cho nên Dao Chi và Kim Chi trở thành Chi Đực và Chi Cái. Lý do đơn giản là Dao Chi ốm hơn nên bị đặt là Chi Đực, còn cô kia thì dĩ nhiên là mũm mĩm hơn, nên trở thành Chi Cái.
Hôm nay chỉ muốn nói về Dao Chi. Đương nhiên Dao Chi không thích cái tên Chi Đực, nhưng thời đi học, càng chống cự thì càng bị gọi chết tên, cho nên cái tên lóng gắn vào khá khắn khít. Dao Chi rất khéo tay, nấu ăn, cắm hoa, làm bánh gì gì cũng giỏi. Nếu có Xmas party, thì nhiệm vụ trang hoàng thì đương nhiên là của Dao Chi chứ không ngoài ai khác. Chỉ là mấy cái lá thông Đà Lạt, Chi xếp chéo qua chéo lại ngồ ngộ, rồi lấy mấy chum làm nước đá, thuở đó nhiều nhà có chum nhôm này lắm, để làm nước đá cho nhà dùng và nếu dư thì bán cho hàng xóm, Chi sơn chum màu đỏ, đục thủng một lỗ dưới đáy, cắm cái tim vào, và lật ngược lại giả làm đèn cầy. Thiệt là rất nhiều ý kiến hay và tiết kiệm trong lúc đó, lúc đó là lúc mọi người ai nấy cũng ốm nheo vì không ai đủ ăn, và vì còn đang bận tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên con đường gì đó cũng không nhớ rõ ... 
Thuở đó, bánh kem là hàng hiếm, khó tìm vì mắc quá không kham nổi. Cũng thuở đó, là lúc mình bon chen leo lên ... xe bông. Muốn lên xe bông thì phải có đám cưới, rước dâu, bánh cưới, cau trầu, ... Chi xung phong làm một cái bánh cưới 3 tầng thật lớn và thật đẹp cho mình. Cái bánh tuy tự làm lấy nhưng cũng tốn khá nhiều của Chi.  Mẹ Chi cũng nhờ người quen đặt trầu cau từ vùng Hốc Môn Bà Điểm đem xuống dùm mình. Thuở ấy, tuy còn nghèo nhưng ham vui thì vẫn ham, dám leo lên xe bông là gan dạ lắm lắm, vì tương lai còn mờ mịt ...
Tháng 9 vừa rồi, Chi ghé thăm mình từ Virginia, ở lại nhà mình mấy ngày. Tụi mình kể nhau nghe chuyện cũ, mấy chuyện từ thời xưa lơ, xưa lắc ...



Friday, October 29, 2021

Tay trống tay đàn

 Ban nhạc chơi hay quá, ai cũng giỏi. Có tới 2 cô trong này. Một cô đánh guitar, một cô đánh trống. Cô nào cũng giỏi ! Thích cô nàng đánh trống này, vừa đánh trống giỏi (cái tay dẻo quẹo), vừa hát hay ... chịu ko nổi !!! :)



Tuesday, October 12, 2021

Nụ Cười

 Nụ cười

Hồi trưa chạy ra In & Out Burger mua đồ ăn, mình drive-through. Mấy đứa nhỏ bán hàng ngồi trong window gặp mình lái tới thì chào thật to, "Hi! How are you?", và nở nụ cười thật tươi, như là người thân lâu ngày gặp nhau vậy ! Làm ấm lòng và cảm thấy vui lây. Mình cũng gật đầu, cười hết cỡ, và chào thật to lại ! Nghĩ lại bên xứ Đông Lào, tuy mang danh là đỉnh cao trí tuệ của loài người, nhưng bên đó có quán chửi, đại khái là chủ quán chửi tất cả khách vào ăn, chứ không niềm nở chào khách như bên này. Thật là lạ !!! Chỉ nội nhiêu đây là đã khác xa xứ sở tư bản, người bóc lột người này !!! Đỉnh cao có khác !!


!

Monday, September 13, 2021

Lá gan

Lá gan


"Đàn ông năm bẩy lá gan ..."
Vậy còn đàn bà, và nhất là con gái, thì sao ?
.
Hồi đó, bàn ba dãy giữa là là Ngọc Lựu, Kim Chi, Dao Chi . Bàn sau là Thu Hằng, Gia Điệp, Hồng Hoa . Dãy giữa hầu hết là con gái, hai dãy hai bên hầu như là con trai . Con gái được dùng như là một ranh giới, để ngăn bọn con trai hay phá phách lại, không cho bọn con trai chùm nhum một đống ...
Trong hai năm liên tiếp, sáu cô này học chung với nhau, ngồi gần nhau, và do đó, hay đi chơi chung và khá thân với nhau . Chỉ riêng Ngọc Lựu mất sớm trong lúc tuổi hoa niên, trong một cuộc tình éo le . Năm cô còn lại, mỗi người một ngã, nhưng vẫn thân với nhau cho tới tận bây giờ, tức là hơn 40 năm sau ...
Thuở đó, mình cũng khá rắn mắt, vì cùng một số bạn khác thích đặt tên lóng cho các cô, một là để cho dễ gọi , hai là để khỏi ... phạm húy, có nói lén các cô , các cô có nghe thì cũng chưa chắc biết ai là ai ...
Nhiều lắm, Thanh Nhãn là Tài Xỉu, vì có một hôm lăn ra xỉu, báo hại cả lớp lo sốt vó . Phương Dung là Bánh Bèo . Phương Thảo là Cận Méo . Lớp có hai cô tên Chi: Kim Chi vì mũm mĩm tròn trịa (tới nay cũng còn) nên được gọi là Chi Cái, còn Dao Chi thì ốm yếu (tới nay cũng vậy) hơn nên bị gọi là Chi Đực cho gọn . Riêng Thu Hằng tướng lùn thấp, lúc sắp hàng vào lớp hay được đứng đầu hàng, cho nên được đặt tên mỹ miều là Vịt Cổ Lùn ...
.
Trường là trường Tây hồi xưa, nên không có cái vụ tà áo dài thướt tha hớp hồn người ta, mà các cô phải mặc đồng phục là jupe ngắn, tức là váy ngắn, lên tới đầu gối, lên cao nữa thì nhà trường không cho ... Áo thì áo chemise trắng, và bỏ áo vào váy . Con trai thì quần tây áo chemise, bỏ áo vô quần, nút cổ phải kín lại . Em nào không bỏ áo vô váy hoặc vô quần, tiếng lóng là bỏ áo vô thùng, thì dễ bị giám thị túm cổ lại phạt !
Công nhận áo dài có cái thướt tha yểu điệu của áo dài, nhưng váy ngắn cũng có cái dễ thương, gọn gàng, xinh xắn của nó ...
.
Trước 75, muốn vào trường này không phải dễ, nhưng sau 75, tự dưng trường phải nhận một số học sinh từ miền Bắc vào, và từ từ trong đám học sinh, có xuất hiện lực lượng cờ đỏ .
Thời đó, họ nói lớp 10 ngoài Bắc thì bằng lớp 12 trong Nam, nhưng thật ra, nếu cứ đổi như vậy, thì học sinh ngoài Bắc sẽ bơi theo không nổi , từ từ rớt lại phía sau . Một số học sinh tự động đổi từ lớp 10 ngoài Bắc thành lớp 11 trong Nam, thì những học sinh này có cơ hội tiếp thụ kiến thức dễ hơn, còn số lớn cứ ỷ y, cứ nghĩ 10 bằng 12, thì từ từ tụt hậu , và họ mang mặc cảm . Những người này, vì mang mặc cảm thua kém bạn bè, cùng với một số học sinh theo chủ nghĩa cơ hội , đón gió trở cờ, tham gia lực lượng gọi là cờ đỏ, chuyên xét nét, rình rập, ra oai với các bạn khác và chuyên đi méc để lập công ! Cũng có thể hiểu, từ một ngườI thấp kém, chuyên đứng chót lớp, chỉ biết ngước mắt nhìn lên vì đầu óc bị thiểu năng trí tuệ, nay được ra oai, đứng trên nhìn xuống, thì công việc làm cờ đỏ hấp dẫn họ đến mức nào !
Cũng thời đó, các cuốn truyện chưởng của Kim Dung, của Cổ Long, không biết từ đâu mà được chuyền tay trong bọn con trai, hết đứa này xem, thì đưa đứa khác xem, xem rồi mê mẩn, bàn tán sôi nổi ...
Chuyện đến tai bọn cờ đỏ, bọn chúng biết là các cuốn truyện cấm đang được chuyền tay trong lớp, cho nên tìm mọi cách bắt được để lập công dâng lên chủ ! Mà cũng lạ, chính những cuốn truyện này, sau được làm thành phim bộ, thì được chiếu công khai trên các tụ điểm văn hóa, và sau này trên cả TV trên cả nước ! Vậy mà lúc đó họ gọi là văn hóa phẩm đồi trụy ... (Ai xem truyện chưởng, tức truyện kiếm hiệp, hay phim chưởng, thì có lẽ không tìm thấy nó đồi trụy chỗ nào)
Bọn cờ đỏ, biết trong lớp này có truyện kiếm hiệp chuyền tay, đi bắt vài lần vẫn không tìm ra nên tức tối , hôm đó ập vào bất thình lình, mò từng cái ngăn bàn, từng cái cặp táp của bọn con trai ... và vẫn về tay không !
Lúc đó mình cũng run lắm, không biết cuốn truyện đang nằm trong tay bạn nào, nếu xui xẻo bị tóm thì chắc chắn phải lên gặp hiệu trưởng, và có thể bị đuổi học như chơi ! Bọn cờ đỏ vừa đi, thì cuốn truyện lại xuất hiện nhởn nhơ, như chưa có chuyện gì xảy ra , và được tiếp tục chuyền tay như cũ ...
.
Lá gan tiểu thư
Dĩ nhiên bọn con trai không biết làm ảo thuật cho cuốn truyện mất đi và xuất hiện trở lại một cách dễ dàng . Khi vừa nghe bọn cờ đỏ tới, thì cuốn truyện lập tức được chuyền qua bàn con gái, thường nhất là đưa cho Thu Hằng, tức là Vịt Cổ Lùn, vì Thu Hằng ngồi gần nhất . Các cô là dân trường Tây chuyên mặc váy, cho nên để cuốn truyện xuống ghế, rồi cứ đủng đỉnh ngồi lên, lấy cái váy che phủ nguyên cuốn truyện , chỉ khi nào các cô đứng lên mới thấy .
Bọn cờ đỏ không ngờ đến việc này, cũng không biết là con trai con gái trong lớp này đoàn kết như vậy, nên bọn chúng không bao giờ xét đến con gái ...
Truyện trở về tay, cầm lên nóng hổi, vì được để dưới bàn tọa các cô khá lâu , Bảo Quân chép miệng bảo, " cứ như là truyện mới ra lò, nóng hổi vừa thổi vừa coi ..."
Ai nói con gái không gan ?
Hôm nay sinh nhật Thu Hằng, tức Vịt Cổ Lùn, mình viết tặng em, gọi là em, vì em nhỏ hơn mình một tuổi .

(hình lượm trên mạng)