Tuesday, February 21, 2017

Thấm thoát mà đã 29 năm

Thấm thoát mà đã 29 năm
Nhận dịp này nhớ đến hoàn cảnh gia đình của một người tui quen ! Hai vợ chồng họ vượt biên vào cuối những năm 70 ! Khi lênh đênh trên biển cả thì bị tụi cướp biển Thái Lan cướp và hãm hiếp đến mười mấy lần !!! Tội nghiệp người chồng thấy vợ bị hiếp ngay trước mặt mình mà cắn răng mà chịu ..... !

Qua tới Mỹ, người vợ căm cụi đi làm nail , nuôi người chồng ăn học ! Người chồng học xong BS ngành dược, tức cử nhân ngành dược, đi làm , và nuôi vợ ăn học lại ! Người vợ từ bỏ nghề nail , học một lèo lấy luôn bằng Doctor of Pharmacist, tức là bằng tiến sĩ dược , còn giỏi hơn ông chồng 2 bậc ! Bây giờ họ có một con và sống đầm ấm bên nhau , có nhà cao, cửa rộng !!!!

Nghĩ lại mà tức cái đám cướp biển Thái Lan mất dạy , cứ ăn hiếp dân mình hoài ! Nghe nói gần đây lại có lại cướp biển Thái Lan, lần này tụi nó cướp cá và tàu của dân VN , và quăng dân VN xuống biển tiếp .... !!!

Chừng nào, chừng nào ác lai ác báo ?
30/4/2004
SH

Friday, February 17, 2017

Bà xẩm

Bà xẩm

Tụi mình phần đông sinh ra ở Sàigòn, dĩ nhiên là ai cũng nhớ Sàigòn , nhưng về Sàigòn thì thấy nhiều cảnh rất tội nghiệp , như là bà xẩm mua ve chai ....

Không biết bà bao nhiêu tuổi , có lẽ ngoài 50 , hay thậm chí ngoài 60 , hai gánh ve chai trên vai làm lưng bà còng xuống, miệng bà rao "ve chai ..." khắp hang cùng ngõ hẽm! Thấy bà cười hiền hoà với mấy người bán "ngộ mua hong có rẻ đâu , mua đúng giá đó ...!" , rồi bà bỏ vào gánh những bó báo mới mua, hay những lon nhôm , chai ny lông , quảy gánh đi tiếp ! Mua càng nhiều , thì bà càng
mừng , vì càng kiếm được nhiều tiền , nhưng lại làm cho hai gánh bà nặng thêm , lưng bà càng cong , bước đi thêm xiêu vẹo , chập choạng , ...!

March 31st, 2004
SH

Photo credit: unknown

Bò bía ngọt


Bò bía ngọt

Có lẽ hầu hết các bạn đều không nhớ rằng trên đời này có tới hai loại bò bía , tuy cùng là của người Tàu sáng chế ra, nhưng hoàn toàn khác hẳn nhau !

Loại thứ nhất thì ai cũng nhớ , là dùng loại bánh tráng trong veo để cuốn lại, trong đó có xà lách , lạp xưởng , trứng, tôm khô, củ sắn , cà rốt , ... Khi ăn thì chấm với tương ngọt , trong có rắc chút đậu phọng đâm nhỏ và một chút ớt ....
Loại này là cái loại hôm nọ Hân Téo Téo dzớt luôn một lần 30 cái !

Loại thứ hai là loại bò bía ngọt ! Quấn bên ngoài là một loại bánh tráng dầy và đục chứ hong phải bánh tráng trong như bò bía kia ! Bên trong là một đoạn kẹo giòn , như là kẹo kéo vậy , cùng một mớ dừa nạo , trong có rắc một đống mè đen hoặc mè trắng ... ! Loại này còn được kêu là bò bía ngọt , vì nó ngọt ngây hà , khi ăn thì hong cần chấm tương gì cả !

Cái bò bía ngọt này mấy chục năm nay mới thấy lại , ăn cũng nhớ mài mại , nhưng hong còn mê mẩn nó như những ngày còn bé nữa !

Có ai còn nhớ loại bò bía ngọt này thì giơ tay lên ?
Jan 28th, 2004
SH




Mì gõ

Mì gõ

Mì gõ , hay còn gọi là mì sực tắc , là do âm thanh của hai que tre gõ vào nhau mà tạo nên ! Vào mỗi chiều thì nghe văng vẳng tiếng gõ sực tắc vang lên trong các xóm lao động ! Ngoắc một cái , thì lát sau có một tô mì nóng hổi bưng đến tận nhà !!! Tô mì đơn sơ, nhưng cũng có vài lát thịt mõng dính nằm trên, chút hành lá, chút tiêu !
Nước lèo không ngọt lắm vì trong nước lèo không đủ xương, đủ thịt để nấu cho ngọt ! Đói bụng mà làm biếng đi ra ngoài thì làm đại một tô mì gõ cũng đỡ đói lòng ! Giá rất bình dân, chỉ có hai ngàn một tô !! Vì giá quá sức bình dân cho nên thằng nhóc gõ mì, đi rạc cẳng mỗi ngày từ 5, 6 giờ chiều cho đến hơn nửa đêm , mà chỉ được trả công có 5 ngàn đồng một ngày ...!
Jan 26th, 2004
SH

Một xe hủ tiếu mì điển hình

Thursday, January 12, 2017

Chó hoang (Stray dog)

Chó hoang (Stray dog)

Một giờ sáng, nhóc trên đường về nhà thì gặp một con chó ốm đứng run rẩy một cách thảm nảo bên vệ đường ! Thấy tội nghiệp quá nhóc bèn dừng lại, ôm con chó đem vào xe, cũng may là nhóc biết khôn, dùng áo lạnh để quấn con chó lại trước khi ôm, để tránh bị lây bệnh từ chó (nếu có) ! Thời buổi này có một thứ gọi là điện thoại thông minh (smart phone), nhóc bèn dùng nó để tìm 24-hour animal shelter (tạm dịch là trạm trú ẩn cho thú vật mở cửa 24/24) ! May mà tìm thấy một trạm, có điều trạm nằm ở thành phố khác , cách nhà khoảng 15-20 dặm đường, tức là khoảng 20 cho tới 30 cây số, không gần, nhưng cũng không xa lắm ! Nhóc không ngần ngại, chở con chó tới đó, giao cho nhân viên trạm, và về nhà ngủ say, và vài tháng sau, mới kể cho ba mẹ biết ...

Làm nhớ lại, hồi nhóc còn nhỏ xíu, khoảng 5, 6 tuổi, dẫn nhóc đi chơi bên Virginia, gặp ông bạn có đứa con gái xin nuôi chim, anh ta bèn bảo đứa con gái phải viết một bài văn, tương tự như một bài cam kết, nói rằng sẽ săn sóc cho con chim, cho ăn, cho uống đầy đủ, và sau đó ký tên vào thì mới được nuôi chim ... Lúc đó tuy nhóc còn nhỏ nhưng đã hiểu câu chuyện ! Sau này khi nhóc xin nuôi chó, bèn kêu nhóc viết một bài văn như giấy cam kết, thì nhóc ... không chịu !

Hỏi tại sao con dám ôm nó, thì nhóc bảo con thấy nó đứng run lẩy bẩy, con tội nghiệp nó quá ...
Thật không ngờ khoảng 15 năm sau ... nhóc cũng vẫn còn mê chó quá ...!
01/12/17
SH
(Hình của Đặng Đình Nghĩa)

Wednesday, June 8, 2016

Vòng tròn cuộc đời

Vòng tròn cuộc đời

Lúc xửa lúc xưa, đầu tiên là bọn tôi đi dự đám cưới của nhau, lúc bọn tôi bước vào lứa tuổi 20, khi thì đi dự đám cưới bạn này, lúc thì đi dự đám cưới bạn khác, gặp nhau nói cười rôm rả … Một thời gian dài sau, khi chúng tôi bước vào ngưỡng cửa 40, 50, thì ba mẹ chúng tôi lần lượt ra đi, hôm thì ba của bạn này, bữa thì mẹ của bạn khác, rất là ưu sầu ảo não . Có lẽ trong một thời gian ngắn, chúng tôi lại rôm rả mời nhau đi dự đám cưới con cái chúng tôi, và sau một thời gian dài nữa, thì lại đến phiên chính chúng tôi lần lượt ra đi, lại là ưu sầu ! Cứ rôm rả rồi lại u buồn, theo những vòng tròn cuộc đời, mới thấy đó, rồi mất đó, sinh lão bệnh tử mà, không ai tránh được ! Tất cả rồi sẽ mất đi, chỉ có kỷ niệm là còn lưu giữ mãi mãi …

Chiều xuống, chúng tôi lục đục lên xe, trực chỉ quận Cam thẳng tiến . Lần này tôi lái, vợ chồng Bính Thuỷ đã chu đáo mua sẵn cho tôi ly cà phê, sợ bận về tôi lái đường xa, buồn ngủ !
Đây không phải là lần đầu chúng tôi đi quận Cam . Bạn bè cũ, một số lớn ở quận Cam, còn chúng tôi ở tận cùng biên giới, tuy xa xôi nhưng mỗi lần bạn bè có gì vui, buồn đều réo gọi nhau . Bạn bè mà, vui cũng chia, buồn cũng san sẻ . Lần này chúng tôi đi chia buồn cùng gia đình Thuỵ Quân, vì mẹ Thuỵ Quân vừa mất …

Nghe lời Quân kể, thì mẹ Quân là một người đàn bà dịu hiền, lúc nào cũng lo lắng cho gia đình, cho con cháu . Khi đi làm gặp chuyện bực mình, thì mẹ Quân chính là nơi Quân xả nổi buồn bực, tuôn ra tâm sự, và mẹ Quân bao giờ lắng nghe, an ủi Quân . Ba mẹ Quân ở nguyên một căn nhà riêng, lúc nào cũng mở rộng cửa đón con cháu, mẹ Quân lại siêng nấu ăn, chiều chuộng đám cháu, cho nên đứa nào muốn ăn món gì, bà cũng sẵn sàng nấu cho …

Trong tang lễ, mấy đứa cháu nội ngoại lên nói sụt sùi, kể lể bà nội, bà ngoại đã nấu cho bọn chúng ăn những gì, ngon làm sao, nhớ làm sao, … làm cũng mũi lòng theo !

Tội cho ba Quân, cứ tưởng ông sẽ đi trước, ai ngờ mẹ Quân bỏ ông ở lại một mình ! Nghe nói hôm Quân chở ông đi thăm mẹ từ bệnh viện về, ông không vào nhà ngay, mà cứ đi săm soi, chăm sóc cây khế, khi thì bực tức khổ sở vì mấy trái khế bị chim ăn, khi thì lăng xăng tưới cây, tỉa lá, … Quân bảo thôi ba vào nhà nghỉ đi, từ từ hãy lo cây cối, thì ông buồn bả bảo “Con không hiểu ba …, cái cây khế này là do mẹ con trồng đó …!”

(Viết tặng người bạn Thuỵ Quân.)

Monday, June 6, 2016

Cọng lông bị thiếu

Cọng lông bị thiếu

Hắn là dân da đỏ trăm phần trăm . Ba da đỏ, mẹ cũng da đỏ, vậy mà hắn tức tối vì không được phép tham dự các lễ hội của người da đỏ . Nguyên do là ba hắn thuộc bộ lạc Navajo, trong khi mẹ hắn thuộc bộ lạc Pueblo, mà lễ hội của người Navajo chỉ cho phép những ai có trăm phần trăm dòng máu Navajo mới được tham dự, và lễ hội của dân Pueblo cũng vậy, chỉ cho phép ai là trăm phần trăm Pueblo được tham gia ! Vậy là hắn chơ vơ, lễ hội nào cũng không được phép tham dự, vì đối với dân da đỏ, thì hắn thuộc loại nửa nạc, nửa mỡ, trong khi đối với dân da trắng (và dĩ nhiên da vàng), thì hắn là dân da đỏ chính thị !
Chú hắn chọc quê hắn, đặt tên lóng cho hắn là Missing Feather, tức là "Cọng lông bị thiếu", vì ý của chú hắn là, chỉ vì hắn thiếu có khoảng một cọng lông, mà hắn không được chấp nhận vào bộ lạc Navajo, hoặc cả Pueblo !
Hắn tức tối lắm, nhưng chẳng làm gì được !
Mãi đến sau này, các bộ lạc mới bỏ đi điều lệ khắc khe, chấp nhận dân nửa nạc nửa mỡ như hắn, thì hắn mới được tham dự các lễ hội của cả hai bên ba và mẹ !

Hắn làm chung với tôi, nhờ hắn, mà tôi biết được các phong tục tập quán của người Mỹ, vì dĩ nhiên tuy hắn là dân da đỏ, nhưng vì sinh ra ở đất nước này, cho nên các phong tục tập quán của dân bản xứ thì hắn rất rành, ví dụ như tục hôn nhau dưới vòng hoa chùm gửi là do hắn nói cho tôi biết . Hoặc các tục ngữ, tiếng lóng, thì hắn rành một cây xanh rờn ! Té ra chữ "brown nose", tức mũi nâu, là để ám chỉ những kẻ ... bợ đít, được hắn giải thích cặn kẻ là do những kẻ bợ đít thường dí sát mũi hôn hít sát vào "phía sau" của xếp, và vì sát quá cho nên cái mũi dính phân màu nâu, và do đó, chữ "brown nose" là để thân ái tặng cho những kẻ chuyên nịnh bợ ...! Hoặc cách ra ám hiệu "bull sh!t", (tức là cứ . bò) , là khoanh hai tay lại, một tay xoè ra hai ngón như sừng bò (ám chỉ chữ bull", và tay kia thì chụm các ngón tay lại rồi xoè mạnh ra, ám chỉ đang ... ị . Hai hành động cộng lại thì ra chữ "bull sh!t", thiệt là không có hắn thì không biết nổi !
Ngày Columbus, trong lúc thiên hạ ăn mừng, học sinh được nghỉ học, thì hắn càu nhàu, nhăn nhó . Hỏi ra thì hắn ghét Columbus, hắn bảo chỉ vì ông này mà người da trắng vào xâm chiếm đất nước của hắn, bây giờ dân da đỏ chỉ còn một nhúm ít ỏi ! An ủi hắn thì hắn cười xoà, bảo hắn chọc tôi cho vui, chứ hắn có tức thì là chuyện đã xưa lắm rồi, mấy trăm năm về trước lận !

Người da đỏ cũng có những món đặc trưng của họ, như là dream-catcher, tức là "bắt lấy giấc mơ" ! Dreamcatcher là một vòng dây đan lại như đan lưới, bên dưới treo lủng lẳng vài sợi lông gà, lông chim . Theo truyền thuyết của người da đỏ thì nếu treo những cái dreamcatchers này trước cửa lều,  thì những cái này sẽ bắt giữ lấy những giấc mơ của mình, giúp mình nhớ lại được những gì đã xảy ra trong cơn mơ !





 
(Pictures from http://dreamcatcher.com/)

Mùa hè đang đến, cũng là mùa lễ hội của dân da đỏ . Ngày nay có những lễ hội "open to the public", tức là mở rộng cửa đón chào mọi người . Da trắng, da đen, da vàng, da đỏ ... gì cũng tha hồ vào xem thoải mái, và cũng tha hồ mua những món quà lưu niệm (souvenirs) do người da đỏ tự làm ra . Họ bán nhiều nhất là dream-catchers, và key-chains (đồ móc khoá) . Key chain của họ phần đông được đính từ những hột cườm nho nhỏ, đủ màu sắc, và theo những hoa văn đặc biệt của người da đỏ !
Mẹ hắn là một tay chuyên đính key chains để bán trong mùa lễ hội . Năm ngoái khi hắn bay về tiểu bang New Mexico thăm mẹ hắn và dự lễ hội của dân da đỏ, thì hắn có đem về tặng tôi một cái key chain do mẹ hắn tự tay đính ! Cám ơn hắn và hỏi hắn bao nhiêu để gởi lại cho mẹ hắn, thì hắn khua tay, bảo "never mind, it's just a gift from me to you", tức là "đừng bận tâm, chỉ là món quà tôi tặng anh" !


 
Món quà của anh bạn da đỏ

... Sau này, cứ gạn hỏi thường thì mẹ hắn bán bao tiền một cái, tra vấn hắn hoài hắn chịu không nổi, mới xì ra là cái này (dài khoảng gang tay) bán giá $30, ngoài ra còn có cái bự hơn, thì giá khoảng $70.
Té ra cũng mắc ghê, vậy mà hắn tặng tôi !
June 6th, 2013.
SH