Monday, November 17, 2014

Mùa dế

Mùa dế

Hình như cứ vào mỗi đầu mùa hè là mùa dế ! Mấy ông bán dế đi bằng xe đạp , trên để cái lồng thật to chia làm nhiều ngăn , mỗi ngăn chứa 1 loại dế khác nhau ... rồi ghé vào dừng chân ở cổng trường phía bên tiểu học , tức là phía đường LQĐ !

Con trai thì hình như ai cũng khoái đá dế! Tuỳ theo đặc điểm , màu sắc mà dế được gọi tên khác nhau , nào là dế lửa màu đỏ , dế than màu đen , dế hang rắn là con dế có rách vài chổ trên cánh, dế ốc tiêu là con dế nhỏ xíu , dế thầy chùa là dế hiền khô màu đất, chẳng biết đánh đấm là gì cả ...

Hăng máu nhất là dế hang rắn , tụi con nít đồn nhau là do ở chung với rắn nên mới bị rách cánh ! Loại này tuy nhỏ con nhưng lại chiến thắng rất nhiều trận mạc , được chủ cưng như trứng !

Ông bán dế dùng bàn tay xoay tờ giấy vài cái là thành ra cái ống nhỏ, ông xếp bít 1 đầu lại, rồi đầu kia nhét con dế vào , xong rồi cũng bít lại luôn, đưa cho tôi ống dế để đem về ....!

Tôi lấy 1 cái hộp sắt lớn, thường là hộp sắt đựng bánh tây như bánh LU, đổ đất vào , làm 1 cái hang bằng vỏ hộp quẹt , cắm vào đó vài nhánh cỏ non, rồi mời con dế vào nhà mới . Ngày ngày cơm nước hầu hạ đầy đủ , cơm là mấy hột cơm trắng, hoặc siêng năng hơn thì bứt mấy cọng cỏ đem về , và các con dế chỉ cần đánh đâu thắng đó là tôi vui .... !

Để cho dế hăng máu hơn thì chúng tôi làm đồ ráy dế !  Đơn giản nhất là lượm thân cây nhang , tự bứt đại 1 cọng tóc , rồi gập cọng tóc làm đôi để vào đầu cây nhang rồi dùng băng keo dán , hoặc quấn nó lại !
Ngầu hơn nữa là kiếm 1 con dế đã chết, rồi ngắt .... cái đầu nó ra, cắm thẳng cái đầu vào đầu cây nhang, rồi dùng cây ráy này mà ráy con dế ... ! :)
Công nhận cái đồ ráy loại này làm cho con dế sung hẳn lên, gáy văng 1 góc nhà !!!

March 30th, 2007

Chuồng dế (hình lượm trên net)

Tuesday, October 28, 2014

Trúng Đòn

Trúng Đòn

Ngày nào cũng vậy, cứ khoảng 5 giờ sáng là hắn đã có mặt tại quán, chăm chút cho nồi nước lèo để khoảng 9 giờ sáng mở cửa ra bán . Quán của hắn nhờ may mắn nên cũng khá đông khách, hắn cứ tất bật với cái quán từ sáng đến tối, từ ngày này sang ngày khác, kể cả thứ bẩy, chủ nhật . Hắn khá yêu nghề, với lại cái quán này là tâm huyết của hắn, cho nên dù làm quần quật 1 tuần 7 ngày như vậy , hắn cũng không thấy phiền lòng ! Dĩ nhiên mọi việc còn lại trong nhà, kể cả chăm sóc con cái, thì hắn đành để cho vợ hắn lo dùm !
Và rắc rối bắt đầu xảy ra từ đây ...

Vợ hắn, sau khi đưa đón con cái đi học, thì còn rãnh rỗi quá,  bèn đi shopping để giết thì giờ . Có khi chỉ trong 1 buổi shopping, vợ hắn khoe ầm là tiêu xài vài ngàn bạc ! Thôi thì của chồng, công vợ, hắn cong lưng đi làm thì để cho vợ con tiêu xài, chứ ai vô đây, chẳng gì phải tiếc !
Chuyện không dừng ở đó, hắn có nghe phong phanh là vợ hắn có bồ, nhưng hắn tạm thời bỏ ngoài tai, hiện giờ hắn cứ chúi nhủi vào cái quán, chưa có đủ thì giờ để kiểm tra lời đồn thiên hạ, vả lại thiên hạ hay độc miệng, rủi họ ganh tỵ với hắn, tung tin đồn nhảm để phá hoại hạnh phúc của hắn thì sao ? chuyện này không nên hấp tấp ...

Cũng như mọi người, hắn cũng có một thú vui riêng, là thỉnh thoảng đi dự party tại nhà những người bạn thân, và hắn lại có tật, là phải uống chút chút trong những buổi party như vậy . Cái tật xấu này, hắn biết, và vợ hắn cũng biết ...
Lần đó, cái lần hắn nhớ mãi, hắn đi party tại nhà bạn vào một dịp lễ . Cũng như mọi lần, hắn cũng có uống chút chút. Tiệc tàn, hắn lên xe lái về nhà, tới nhà thì thấy vợ hắn đứng trước cửa chờ hắn , hắn vui vẻ tiến lại gần vợ thì bỗng nhiên vợ hắn la toáng lên là hắn đánh vợ, và bỗng dưng vợ hắn tự té, và lạ thay, té có trầy xước chảy máu nữa, ... Hắn nhào tới lo cho vợ thì vợ hắn lại càng la toáng lên . Các đứa con đang ngủ say trên lầu nghe tiếng mẹ la khóc thì sợ hãi chạy xuống, thấy ba đang đứng gần mẹ, mẹ thì kêu khóc là bị ba đánh, và mẹ có chảy máu nữa, thì mếu máu khóc theo mẹ của chúng ...

Dĩ nhiên vợ hắn kêu cảnh sát tới . Cảnh sát tới thấy vợ hắn khóc lóc tơi bời, bảo là bị hắn say rượu đánh, lại còn bị chảy máu, cảnh sát tới gần hắn thì thấy hắn còn thoang thoảng mùi rượu !!! Nguy hiểm hơn, khi cảnh sát hỏi các đứa con, thì chúng bảo là đang ngủ trên lầu nghe tiếng la hét, thì chạy xuống thấy ba đang đánh mẹ chảy máu, mà ở Mỹ này, thì cảnh sát tin lời con nít lắm ! Mọi chứng cớ đều chống lại hắn, cho nên cảnh sát còng tay hắn tống tạm vào tù !
Vào tù thì dù còn hơi mùi rượu nhưng hắn cũng còn đủ tỉnh táo để xin được "bail" ra . Bail là một thủ tục khá lạ ở Mỹ, cho phép người bị tạm giam dùng tiền để đóng thế chân  trong thời gian chờ ra toà . Nhưng lạ thay, tất cả tiền trong các thẻ tín dụng, thẻ nhà băng của hắn đều cạn láng, không còn xu teng nào trong đó,  do đó, hắn không bail ra được !

Khi những hơi men thoang thoảng trong hắn đã hoàn toàn tan biến, thì hắn chợt nhận ra là hình như mọi việc đều có sự sắp đặt trước , từ việc tự nhiên hắn mang tiếng đánh vợ ngay lúc hắn đang có hơi rượu, việc vợ hắn tự nhiên té chảy máu, cho đến việc bất thình lình không còn đồng nào trong các thẻ. Tất cả cộng lại thì hình như hắn đang bị trúng đòn, mà người ra đòn không ai khác hơn là ... vợ hắn !

Suốt cả đêm đó, hắn không ngủ được. Một người chỉ biết chăm chỉ làm ăn như hắn khi bị rơi vào trường hợp này thì thấy vừa lo âu, vừa hoang mang, vừa sợ hãi. Đau đớn nhất là hắn bị trúng đòn thật nặng, không có đường đỡ , và thê thảm cho hắn nhất là người ra đòn lại chính là người mà hắn không ngờ tới !!!
Oct 28th, 2014,

Thursday, October 2, 2014

Tấm khẩu hiệu

Tấm khẩu hiệu

Chuyện là vầy, nhìn hình Linh Lan trên FB, bèn nhớ lại 39 năm trước, lúc những người cộng sản mới vào chiếm miền Nam ...
(Họ hay dùng từ cướp chính quyền, chứ không phải chữ chiếm, mà cướp hay chiếm thì cũng có nghĩa là cưỡng đoạt những sở hữu không phải của mình.)

Sau tháng 4 năm 75, người Sài gòn sau khi nhốn nháo, ngơ ngác, sợ sệt, ... dần dần chuyển lại sinh hoạt bình thường . Lúc đó nhà trường kêu gọi học sinh toàn trường tập hợp lại, mặc dù không có đi học . Học sinh được sắp hàng theo từng lớp, mỗi lớp là một hàng dài .

Đầu mỗi lớp được đánh dấu bằng một tấm bảng tên lớp, và một tấm bảng khác to hơn, ghi những câu khẩu hiệu lạ hoắc đối với dân Sài gòn, đại khái như là "Chủ nghĩa Mác Lê Nin bách chiến bách thắng", "Chủ tịch HCM sống mãi ...", "Xã Hội Chủ Nghĩa là tất thắng", ...

Hồi đó Linh Lan lùn nhất lớp (có lẽ bây giờ cũng vậy), do đó khi sắp hàng thì bao giờ cũng được đứng đầu hàng . Là người đứng đầu hàng, cho nên Linh Lan phải cầm bảng hiệu tên lớp, và một tấm bảng, trên ghi câu khẩu hiệu hình như là "Chủ nghĩa Mác Lê Nin bách chiến bách thắng". Tấm bảng to đùng, có lẽ to gần bằng Linh Lan hồi đó . Tôi ngắm nghía tấm bảng, đọc thì không hiểu lắm, vì lúc đó thậm chí không biết Mác Lê Nin là ai, cứ tưởng là một người, sau này mới biết Mác là Karl Marx, và Lê Nin là Vladimir Lenine, tức là 2 tay tổ cộng sản , góp phần đưa miền Nam vào chổ nghèo đói (nói riêng), và đưa nhân loại vào chổ ... không nên vào (nói chung). (Cái kiểu nói chung và nói riêng là do tôi học từ cách nói của những người cộng sản)

Tôi nhìn Linh Lan, không dám nêu thắc mắc về ý nghĩa của câu khẩu hiệu, chỉ thấy Linh Lan nhìn mình cười cười ! Thôi chẳng hỏi làm chi, nếu tôi không hiểu, thì có lẽ Linh Lan cũng vậy thôi mà !

Ba mươi chín năm sau, tức là chỉ mới trong thời gian gần đây, mới thấy lại hình Linh Lan, lập tức kỷ niệm cũ tràn về ... !
May mà giờ này cả tôi và Linh Lan đều được định cư ở hai nước tư bản, tức là những quốc gia mà tất cả các cán bộ đều muốn gởi con cháu qua để du học, hoặc chỉ đơn giản là ... không muốn sống trong thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa !

Oct 1st, 2014



Monday, September 15, 2014

Lại chuyện học trò của tôi

Lại chuyện học trò của tôi
(to my lovely students Justina, Lester, and Nguyên)

Tôi dạy cả chữ lẫn dạy hát. Một hôm đang dạy chữ thì bỗng nhiên thấy con bé giơ tay lên, hỏi con bé "con muốn gì" thì con bé chạy lên nói nhỏ vào tai "chút nữa con muốn hát bài Mùa Xuân Đến". Bèn hứa với con bé là cuối buổi học sẽ cho con bé lên hát để con bé vui lòng !

Nhóc khác thì khi hát "Anh em ta về cùng nhau sum hợp này, một, hai, ba, bốn, năm, ..." thì nhóc chỉ hát thật to 5 chữ "một, hai, ba, bốn, năm", chỉ vì các chữ khác thì không thuộc !

Nhóc khác nữa thì thuộc lòng cả bài "Tết đến rồi". Nghe ba mẹ nhóc kể lại là hôm Tết mỗi khi được lì xì một đồng thì nhóc đứng khoanh tay hát nguyên cả bài này . Cả nhà khoái quá và do đó tất cả chú, bác, cô, dì, ... mỗi lần lì xì thì chỉ lì xì vỏn vẹn một đồng, nhưng lì xì nhiều lần, vì mỗi lần như vậy thì được nghe nhóc hát !

Đi dạy Việt Ngữ là vậy, tuy không có lương, nhưng được bù lại bằng những chuyện cỏn con như vậy !

Thursday, September 11, 2014

Những gian hàng di động tại miền Tây

Những gian hàng di động tại miền Tây

Người dân miền Tây dùng những loại xe đẩy để bán hàng tất cả các loại hàng từ tạp hoá, đến trái cây, thịt cá, và cả quần áo nữa ... 

Có những xe như một cái chợ nho nhỏ, bán từ cọng hành, trái chanh, trái ớt, cho đến thịt, tôm, cá, ...
Đây là vài hình ảnh về "cửa hàng quần áo thời trang di động" và xe tạp hoá ...

Cửa hàng quần áo thời trang di động:




Xe bán tạp hoá:

Bánh khọt Long Hải

Bánh khọt Long Hải

Quán đang vắng hoe, khi tụi này kéo vào thì bỗng nhiên quán trở nên đông nghẹt ! Mỗi cái bánh có một con tôm đo đỏ ! Khuôn bánh thì thật là vĩ đại , có thể đổ một lượt vài chục cái bánh khọt !!!






Trái Sa Kê


Trái Sa Kê lăn bột chiên

Cứ nghe nói về trái Sa Kê (chứ không phải rượu Sa Kê của Nhật) hoài, mà không có dịp trông thấy và nếm thử . "Tương truyền" rằng, trông như trái mít, và trái Sa Kê chỉ gọt ra cắt thành khúc và đem chiên như chiên chuối chiên, khoai lang chiên là ngon nhất !

Lần này may mắn, vì gần nhà trọ có 1 quán nhỏ bán sa kê chiên và chuối chiên, lật đật mua ăn thử ! Ăn vào thấy bùi bùi như ăn khoai lang chiên, và thật ra giá của nó cũng bằng với khoai lang chiên, là khoảng 5 ngàn hay 3 ngàn gì đó một miếng !

Trái Sa Kê nhìn bên ngoài như trái mít nhỏ:
 Sa Kê lăn bột chiên là những miếng lớn nằm phía dưới. 
Những miếng nhỏ nằm phía trên là chuối chiên:

Cây và trái Sa Kê: