Thursday, October 19, 2017

Thư viện mini ở Mỹ

 Thư viện mini ở Mỹ

Ở VN có cái lu và cái gáo dừa để trước nhà là để cung cấp nước uống miễn phí cho người qua đường. Còn bên Mỹ này có người dựng một cái thư viện mini như vầy ngay trước nhà mình. Ai muốn xem sách gì thì tự tiện lấy, khỏi phải làm thẻ thư viện, xem xong cứ tự động mà đem trả !

Đây là một thư viện mini nằm dọc trên đường đi ...




Friday, October 6, 2017

Bàn nhì, dãy giữa

Wednesday, September 27, 2017

Miệt thứ

 “Ai về miệt thứ ...” Hồi xửa hồi xưa, cái câu ai về miệt thứ thì nghe xa xôi cách trở lắm. Ngày nay xe hơi có thể chạy vèo vèo tới các miệt thứ ... Nếu đi từ hướng Rạch Giá, thì qua khỏi Tắc Cậu là bắt đầu vô miệt thứ. Hình như bắt đầu là miệt thứ Hai, (không thấy thứ Nhất), và cuối cùng là thứ Mười Hai thì phải ...




Wednesday, August 16, 2017

Bini

Bini
.
Hồi còn nhỏ, cô ta cắt tóc ngắn, da trắng, má bầu bĩnh, chuyên mặc jupe xanh, áo trắng bỏ vào trong jupe, vì là đồng phục học sinh ngày xưa , ... và khá ít nói !
Gọi là khá ít nói, vì so với các bạn của cô ta, toàn là dân ... nói nhiều, nói hết luôn phần của cô ta, cho nên chẳng còn bao nhiêu để cô ta nói ...
Tuy nói ít vậy nhưng cũng có người ... để ý, nhưng thôi, chuyện xưa lắc, cho qua luôn ...
Hơn hai mươi năm sau, gặp lại cô ta trên đất Mỹ, cô ta dắt theo hai đứa con, một trai một gái, lúc đó tụi nó còn nhỏ, xinh như hai con búp bê, nhìn thấy là mê mẩn ...
Nhờ gặp lại cô ta, mới biết được chồng cô ta, và nhờ anh ta, thì mới biết được các thú vui ngoài trời như đi cắm trại, đi chơi houseboat ...
Dân Mít (dân Annamite, tức dân An Nam Mít, tức dân VN) ở Mỹ lâu năm, quen nằm giường êm, nệm ấm, nghe chữ cắm trại ngủ ngoài rừng, thì hơi sờ sợ, nhưng vì ham vui, cứ ... nhắm mắt đưa chân, đi một lần cho biết, ai dè, biết rồi thì thích, thì mê, lại mong ngóng đi cắm trại ...
Mà đâu phải chỉ có ngủ rừng, ngoài ra còn có câu cá, trèo đèo, lội suối, tắm (không) tiên với nước lạnh buốt như nước đá, nghe lá rừng thổi xào xạc, như thông reo từng chuỗi, sáng tay sung sướng vuốt ve nai rừng, đêm ngủ bụng đánh lô tô vì sợ gấu tới ... 
Nếu không đi cắm trại, thì cũng hay hẹn hò gặp nhau, hai gia đình cùng nhau đi ăn, hoặc đơn giản là ghé nhà nhau, đứa này nấu cho đứa kia ăn, đổi qua đổi lại, hoặc có món nào ngon cũng kêu cũng réo, chia nhau chút ngọt bùi ...
Thỉnh thoảng hai gia đình kéo nhau lên quận Cam, lại nhà bè bạn, ăn nhậu tán dóc ì xèo, nửa đêm bụng lặc lè nhẩy lên xe kéo nhau về chốn cũ cách 2 tiếng lái xe ...
Thích đi chung xe với bạn, thường thì hai ông chồng ngồi trước lái xe, lóng tai nghe lén hai bà vợ phía sau nói rù rì rủ rỉ chuyện trên trời dưới đất ... Dù sao có người nói cho mình nghe cũng đỡ ... buồn ngủ, nhất là lái lúc nửa đêm, khi con mắt cứ đòi díp lại ...
Năm ngoái, lúc sinh nhật cô ta, nghe người ta kêu cô ta là Bini, do chữ Bính mà ra, đồng thời, theo tiếng Phi, Bini còn có nghĩa là modesty, tức là nhu mì, e lệ ... Vậy là xong, từ nay gọi cô ta là Bini, chết tên !
Cũng năm ngoái, FB làm kỷ niệm 6 năm tình bạn dùm cho hai đứa (thật ra là vài chục năm), cô ta gọi mình là BFF, tức là Best Friend Forever, nghe mà ... mềm cái bụng ! Dân đực rựa, dễ gì được các cô gọi là BFF, cám ơn Bini nhiều lắm ! :)
Aug 16, 2017. SH
Photo credit: India.com

Thursday, August 10, 2017

Em Hường

Em Hường

Thật ra em tên Hồng, Tố Hồng, chứ không phải là Hường . Vô tình có lần em thố lộ, là ghét nhất ai sửa tên em thành Hường, nghe quê mùa, cục mịch làm sao ... Thế là em chết với tôi, cứ hay lén gọi em là Hường ...
Mà thật ra cũng chẳng phải là em, chỉ là cô bạn cùng lớp, hồi xưa em hay kêu bọn con trai chúng tôi bằng ... thằng, thì bây giờ tôi gọi lại là em để ráng lấn lướt em chút đỉnh, cho đỡ ... tức !
Nói cho cùng, bây giờ em ít gọi tụi tôi bằng thằng nữa, mà thay bằng chữ ông, nghe lịch sự hơn, vả lại bây giờ ai cũng đã lớn, người thì sắp sửa có suôi gia, người thì đã leo lên chức ông ngoại, ...
Tôi cũng vậy, tôi cũng hay gọi em bằng bà, chứ hồi đó tôi gọi em bằng ... con, cũng như em gọi tôi bằng thằng !
Nói vòng vo tam quốc như vậy, chỉ vì mới tháng rồi em đường xá xa xôi ghé thăm bọn tôi, nhân kỷ niệm 10 năm lên xe bông của em ...
Em về Cali, bạn bè mở tiệc ăn mừng, đủ các món này món nọ, thật ra không phải chỉ vì món ăn ngon, mà là bạn bè gặp nhau, ăn gì cũng thấy ngon, thấy vui trong bụng .
Xứ Cali, món gì cũng có, em thích bánh đúc, có bánh đúc, thích gỏi đu đủ khô bò, có gỏi đu đủ khô bò, thích hột vịt lộn, bò kho, bánh bèo, ... đều có đủ, thậm chí còn có cả bê thui thơm lừng mùi thính ...
Các bạn và em mướn nguyên một cái nhà, để chứa gia đình em và đám bạn . Người thì ngủ trong phòng, kẻ ngủ lê la ngoài phòng khách, chẳng hề gì, miễn vui ...
Nhà lại có hồ bơi, cứ ăn xong lại tắm, tắm xong lại ăn, rồi múa hula skirt, rồi lắc vòng, hát karaoke  ... Chơi vui quá, ngủ lại OC một đêm, hôm sau lại bơi tiếp, ăn tiếp, lại thấy vui quá, không muốn về nhà ...
Dẫn em đi cắm trại, leo đèo, tắm suối, ngủ rừng,.. Tối đốt lửa trại, tỉ tê chuyện đời xưa, chuyện mới, ...
Em ở Cali được 3 tuần, rồi biến . Tối tiễn em đi, xin ôm em một cái, rồi rủ rỉ, "bà về đây vui quá, tui lại được đi chơi ké, vui tàn bạo ... Thôi bà ráng, năm sau nhớ sang nữa, kỷ niệm 11 năm nhe bà ...!"
Không biết em có chịu nghe theo không ...?
Aug 10th, 2017


Tuesday, August 8, 2017

Con gái người ta

Con gái người ta

Nhà không có con gái, chỉ có mỗi mình thằng nhóc . Nhóc đi ra đi vô một mình hoài cũng buồn, chơi với ba mẹ hoài cũng chán, thấy chung quanh ai cũng có anh em, bèn năn nỉ ba mẹ cho nhóc đứa em, mà em trai thì nhóc mới chịu . Con trai mà, chỉ khoái chơi với con trai cho gọn lẹ, khỏi mắc công nhức đầu, phiền phức . 
Chờ hoải chờ hoài, mấy năm sau cũng không thấy em trai, nhóc bèn ... hạ giá, năn nỉ ba mẹ, cho nhóc đứa em, trai hay gái gì cũng được, miễn có một đứa là nhóc vui rồi ... Chuyện dễ vậy, mà nhóc chờ hoài cũng không thấy, năn nỉ mỗi ngày 
Chuyện con cái, đâu phải muốn là được, trời cho mới có mà, tội cho thằng nhóc, cái mặt buồn xo, riết rồi cũng im ru, không dám đòi hỏi gì nữa ...
Rồi thì nhóc cũng từ từ mà lớn, không có em, cứ lủi tha lủi thủi chơi một mình ! Mấy đứa con một, thiếu anh em để chơi, để chuyện trò, tán dóc, cho nên quý bạn vô cùng . Bạn đòi gì cũng lật đật chiều, phần lỗ về mình cũng chịu, miễn có bạn là vui hớn hở ! Không phải chỉ mình nhóc, cứ để ý mà nhìn, mấy đứa con một nhường nhịn, yêu quý bạn bè, và thèm có bạn để chơi chung lắm . Thằng Minh, con của Thu Trang, cũng dân con một, thấy bạn ngỏ ý muốn gì, là cho ngay, không cần suy nghĩ ! Con YChi, con của Tố Hồng, cách đây mười mấy năm, chia tay nhỏ Briana, nước mắt cứ tuôn tràn, khóc nức na nức nở, làm mười mấy năm sau, mỗi lần gặp nó, là lại nhớ đến những giọt nước mắt thương bạn của nó ... 
Thấy thương tụi nó lắm, tụi con một đó mà, gì mà thèm bạn thấy thương luôn ...
Thật ra thì, không phải chỉ mình nhóc, mà ba nhóc cũng thèm một đứa em cho nhóc , mà nếu là con gái nữa là tuyệt, không còn mong mỏi gì hơn . Rồi cũng như nhóc, thèm là một chuyện, có lại là một chuyện khác, cứ mong ngóng chờ hoài chờ huỷ, từ từ hai cha con có cổ dài như hai cái cổ cò ...
Nhóc bây giờ đã lớn nhiều, có lẽ đã hiểu và thông cảm cho ba mẹ, cho nên không thấy nhắc nhở đòi hỏi gì nữa, nhưng ba nhóc vẫn còn nhớ ...
Qua nhà bạn, thấy bạn có đứa con gái hiền hậu, dễ thương, có lối nói chuyện điển hình của các nhóc được sinh ra ở Mỹ, là thật thà, trong sáng, chuyện gì không biết thì im như thóc, chuyện gì biết thì cứ như cuốn sách mở ra, san sẻ cho mọi người, bình dị, không màu mè ...
Rủ con bé đi chợ, thấy con bé gật đầu chịu đi chợ chung là mừng rồi, trên xe hai bác cháu nói chuyện lung tung trên trời dưới đất, mà con bé lại nói tiếng Việt ngon lành, nghe nói còn viết được tiếng Việt nữa ...
Con gái người ta dễ thương, ngt ngào như vậy, làm gì mà không mến . Nhớ hồi xưa thèm một đứa con gái để thủ thỉ, để nói chuyện chơi, cứ nghe đồn có con gái nghe nó nói chuyện ngọt ngào thấy thương, bây giờ mới biết . 
Dĩ vãng ngày xưa thèm con gái, bây giờ trở lại, nhưng cỡ tuổi này,  không kiếm con gái được nữa, mà nhìn lại thì nhóc cũng đã lớn, con bé cũng đã lớn, ước gì hai đứa nó ...
Ừ, mong ước đơn giản vậy thôi . Đành rằng là mọi chuyện do trời định, nhưng ước thì vẫn cứ ước ...

Monday, June 5, 2017

Thời gian qua mau


Thời gian qua mau



Cô nó chọc nó, nó nguây nguẩy bảo "Con giận cô rồi" rồi phóng vọt đi mất . Nhưng chỉ một lúc sau, nó quay trở lại tìm cô nó thủ thỉ "Con nói con giận cô, nhưng mà con thương cô !". Cô nó nghe xong thì tim tê tái, ôm chầm lấy nó, hun chùn chụt ...

Sau này cô nó bắt chước nó, khi bạn trai của cô nó làm cô nó giận, cô nó bảo "Em giận anh rồi", nhưng chỉ một lúc sau, cô nó quay lại thỏ thẻ "Em nói em giận anh, nhưng mà em thương anh !" Anh ta nghe xong thì trái tim nhũn ra, xuội lơ, bảo gì cũng vâng vâng dạ dạ, ngoan ngoãn nghe lời ...

Đó là lúc nó khoảng 4,  5 tuổi ...

Lúc nó 4, 5 tuổi và dài dài cho tới tuổi teen, thì nó mê ba nó lắm ! Có một lần cả nhà lên phà đi ra đảo Catalina chơi, đi xem cá biển bằng tàu bán ngầm (semi-submarine), đi dạo chơi quanh đảo bằng xe tour bus, và nhất là đi dạo vòng vòng dọc theo bãi cát, nơi trung tâm du lịch có rất nhiều tiệm bán hàng lưu niệm, hai cha con cứ mê mãi xem các món lưu niệm xinh xinh bé bé, rồi ba nó kêu nó ra về, mà nó cứ nấn ná chần chừ hoài không chịu bước ra . Đi lại gần thì thấy nó xoè tay ra bảo "Con muốn mua cái này" . Trên bàn tay bé xíu xiu của nó là một cái móc khoá, trên có dòng chữ "#1 Dad", dịch ra tiếng Việt là "Ba tôi số một" ! Thì ra đây là món làm cho nó chần chừ, không chịu ra về ... Dĩ nhiên, trái tim ba nó chảy ra thành nước, lật đật mua cho nó, và không quên ôm nó vào lòng ...



Photo credit: Unknown

Thời con nít, đứa nào cũng hay ấm đầu sổ mũi, có những đêm nó sốt nằm thiêm thiếp trên giường . À, hai cha con chuyên ngủ chung với nhau, tối tối ba nó kể chuyện đời xưa cho nó nghe, chuyện nghèo rớt mồng tơi ăn cơm độn khoai khi còn ở VN, chuyện vượt biên cực khổ của ông nội và bác, đủ chuyện hầm bà lằng, trên trời dưới biển . Ba kể, nó lắng nghe, rồi nó ngủ thiếp hồi nào không hay ... Thôi kệ , chuyện đời xưa, nó nghe vô được bao nhiêu hay bấy nhiêu , chứ không ép buộc nó làm chi ...

Thấy nó nằm thiêm thiếp, hơi thở yếu ớt, ba nó ước gì có thể bệnh dùm nó, vì nó còn nhỏ quá, e rằng nó bệnh chịu không nổi, mình dù sao cũng người lớn, dễ qua hơn ...


Rồi cũng tới phiên ba nó bệnh, mà nếu ba nó bệnh, thì ba nó không dám ngủ chung với nó, mà chạy qua nằm bên phòng má nó . Tối đến, thiếu ba ngủ không được, nó cứ chạy qua chạy lại lấp ló trước cửa phòng ba mẹ , cái mặt cứ ngần ngừ, như muốn nói chuyện gì, mẹ nó hỏi thì nó nói "Con cũng bệnh nè, mà ba với con cùng bị bệnh, thì ngủ chung với nhau đâu có sao". Nó có bệnh gì đâu, nó chỉ khai bệnh, để được ngủ chung với ba nó . Má nó hiểu ra, nói không ra lời, chỉ biết kéo nó vô lòng, ôm siết ...


Trường ở Mỹ dạy đủ thứ, chứ không chỉ dạy chữ . Một hôm đi học về, nó khoe cục gì bằng đất màu nâu nâu, lô nhô 4 cụm, hỏi ra nó bảo, trong lớp cô giáo dạy con nặn đất, con bèn nặn gia đình mình, bà nội nè, ba nè, mẹ nè, và con nữa, ba có thấy giống không ? Trời ơi, trong môn vẽ và nặn tượng, thì vẽ và nặn tượng hình người là khó nhất, vì khó giống . Bức tượng nó nặn, phải tưởng tượng phong phú lắm, mới ra gia đình mình ...


Ở Mỹ này rất coi trọng lễ Tạ Ơn, một ngày lễ mà sau này mang ý nghĩa dành cho gia đình, vì gia đình con cái thường về tụ họp đầy đủ ! Một hôm nó đi học về đem theo 2 hột walnuts (hình như được dịch là hột óc chó), trên có dán lua tua giấy màu . Nó khoe đây là nó làm 2 con gà tây, con bự hơn một chút, là gà trống, là ba, còn con nhỏ hơn tí xíu, là con mái, tức là tượng trưng cho mẹ nó . Thật ra nhìn cũng giống gà tây lắm chứ ...


Mấy món đồ linh tinh lỉnh kỉnh bé tí ti do nó làm trong trường, thì ba nó ráng giữ lại hết . Một hôm nó mang về một giỏ hoa xinh xinh, trên có hàng chữ "I love my dad, he love me to". Sai chính tả chút xíu, nhưng chuyện đó không quan trọng, quan trọng là những gì nó muốn gởi gấm ...


Rồi thì nó cũng lớn, mà ở xứ này, lớn là phải biết lái xe hơi . Nó cũng học lái, thi lái, và tự lái đi chơi . Cũng như hầu hết các chàng trai ở tuổi mới biết lái này, thì nó cũng bị accident, một giây lơ đễnh, là nó hun đít xe phía trước . Sau này nó  tuy nó không nói ra nhưng nó bỏ lái đến khoảng 6 tháng, có lẽ bị ám ảnh . Tội nghiệp thằng nhỏ, chuyện kinh nghiệm phải tự học bằng xương máu, ai cũng phải trải qua thôi mà ...


Theo phong tục người Mễ, thì sinh nhật 16 tuổi là quan trọng . Còn theo phong tục người Mỹ, có 2 mốc quan trọng là tuổi hút thuốc, tức là 18 tuổi, và tuổi uống bia, tức là 21 tuổi .
Hôm nay là ngày trọng đại, nhưng nó lại mải mê cắm cúi trong trường, không có ba mẹ chung quanh, chỉ vì hôm nay là ngày thi . Ba mẹ nó chúc cho nó có một ngày thật vui, thật trọng đại, vì hôm nay thằng bé tí ngày nào tròn 21 tuổi ...

Happy birthday, con trai yêu dấu ...

June 5th, 2017
SH